happiLab Phòng thí nghiệm Hạnh phúc
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoang Phuong Thuy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoang Phuong Thuy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2021

HÀNH TRÌNH UNG DUNG - NGÀY THỨ TƯ

 NHÌN CÂY SỬA GỐC, NHÌN CON SỬA MÌNH

Lâu rồi mình không nổi giận như vậy.

Hôm nay khi cô giáo báo về một loạt tội trạng của cô con gái cưng nào là ngồi học không tập trung, làm việc riêng, không tương tác, thường xuyên tắt camera, cô giao gọi hỏi bài thì tự thoát ra ngoài phòng zoom, lấy cớ là "con bị out" mà mình không thể kiềm chế được cơn giận.

Điên tiết, mình lôi con bé ra xạc một trận ra trò, ném tung tóe đồ đạc trên bàn của nó mà mình cho là "nguyên nhân gây mất tập trung trong học tập". Khỏi phải nói, con bé sợ run, vừa khóc vừa xin lỗi liên tục "mẹ ơi con xin lỗi, cho con một cơ hội nữa". Mình quan sát thấy cơn giận của mình và hành động của mình nhưng mình không thể "phanh" được, điều duy nhất mình giữ được là không đánh con bé.

Sau khi hạ hỏa, mình ngồi lại và tự hỏi "Tại sao mình lại GIẬN đến mức như vậy????" và mình quan sát thấy 3 tầng suy nghĩ - 3 tầng cảm xúc:

Tầng thứ nhất, trách con, đầu mình liên tục dội lên với những cảm xúc, suy nghĩ:

- Mình không ngờ là còn bé tí mà con bé đã có những trò "lươn lẹo" như thế.

- Mình thấy bàng hoàng, ngỡ ngàng cảm giác như niềm tin đối với con bị sụp đổ, con bé dám nói dối, giở trò, bla bla,...

- Mình lo sợ rằng nó chểnh mảng học hành thì kết quả kém.

- Mình xấu hổ với cô giáo vì lúc nào cô giáo phản ánh mình cũng khăng khăng bênh con mình.

Chả lâu sau thì mình cũng nhận ra đó chỉ là cái cớ, rõ ràng đó là những thứ ở bề mặt thôi.

Tầng thứ hai, tự trách bản thân: Mình quay sang suy nghĩ về vai trò của người làm mẹ như mình:

-  Mình đã sát sao với việc học của con chưa?

- Mình đã đồng hành với con trong việc xây dựng và thực hiện theo thời gian biểu chưa?

- Mình đã dạy cho con ý thức tự giác học tập chưa?

- Có phải mình đang yêu cầu một đứa trẻ phải ở vào vai trò trách nhiệm như của một người lớn không?

Đến đây thì mình thấy đỡ giận con bé hơn nhưng thật sự vẫn còn cảm giác khó chịu, khó chịu với suy  nghĩ "Tất cả vẫn là lỗi của mình", mình vẫn giữ thái độ hậm hực với con bé mặc dù nó làm mọi cách để xoa dịu mẹ.

Đến chiều thì mình nhận ra tầng thứ ba, khi mình nhớ lại chia sẻ của chị H trong một buổi off của CLB 51 Hoa Viên, và mình hiểu ra lý do tại sao mình lại nổi giận một cách "crazy" như vậy: những vấn đề của con bé chính xác là những vấn đề đang bế tắc của bản thân mình:

- Con bé bảo: "Con thoát ra vì con không biết trả lởi cô giáo như thế nào, con không hiểu cô giáo hỏi gì". Miệng thì bảo con rằng không biết thì con phải hỏi cô, phải chăm chú nghe giảng nhưng chợt nhận ra bản thân mình cũng vậy mà, mình luôn muốn trốn chạy khi gặp vấn đề khó, chả đâu xa ngay trong bài viết "Hành trình ung dung - ngày thứ ba" ngay hôm qua đây thôi.

- Mình ném hết những thứ trên bàn con bé mà mình cho là "vô bổ", "nguyên nhân gây mất tập trung" bởi chính xác trong lòng mình cũng đang muốn ném đi tất cả những thứ mà mình thấy "vướng bận", "cản trở", chỉ là những thứ đó nó nằm trong tâm trí của mình và mình thấy bất lực vì không lôi ra và "ném" nó đi như ném đồ đạc của con được.

Đến đây thì mình nhận ra vì sao mình lại nổi khùng lên như vậy, nó phản ánh sự bất lực với chính những vấn đề đang ẩn trong bản thân mình, mình đã hiểu và mình thấy thương.

Các cụ nói chả sai tí nào "Người cha là người thầy vĩ đại nhất của con", con bé nó đang phản ánh chính xác những gì mình "say sưa dạy nó một cách vô thức".

Đến chiều muộn khi con bé con rủ mình bật nhạc nhảy múa thì mình đã bình tâm và thoải mái trở lại. Thấy thật biết ơn nó vì mặc dù bị mẹ làm cho một trận khiếp vía nhưng vẫn rất nhanh chóng vui vẻ trở lại, mình biết là nó vẫn rất yêu thương bà mẹ "crazy" của nó. 

Bài học rút ra: Điều mà mình khó chịu với người khác chính là điều mình đang mắc phải

NHÌN CÂY SỬA GỐC, NHÌN CON SỬA MÌNH


Thúy Hoàng Phương

HÀNH TRÌNH UNG DUNG - NGÀY THỨ BA

 HÃY HỎI CHÍNH MÌNH

Bài học đến trong quá trình mình tham gia dự án xây dựng khung năng lực, công việc cụ thể là phải xây dựng bộ câu hỏi test khung năng lực cho các đơn vị không thuộc chuyên môn của của mình. Phản ứng đầu tiên của mình nhảy ra đó là "Không phải chuyên môn của mình thì làm sao mình làm được - thật là một yêu cầu vô lý". 

Mất một thời gian trao đổi với Sếp mình mới tạm chấp nhận việc sẽ xây dựng bộ câu hỏi "trong phạm vi khả năng có thể của mình". Đến chỗ này thì mình lại mắc vào cái khác, đó là "phạm vi khả năng" của mình nó như thế nào?

Nhìn vào hệ thống khung năng lực với các mô tả và thuật ngữ chuyên môn, mình thật sự "hoảng" với khối lượng kiến thức mà mình cần phải tìm hiểu trong một khoảng thời gian ngắn (tầm 1 tháng). Cảm giác lúc này của mình là muốn "đánh tháo" (hic, luôn là muốn trốn chạy khi gặp việc khó).

Để không phải suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều mình đã lựa chọn cách tìm các bộ câu hỏi trắc nghiệm trên mạng, hỏi người quen làm trong các ngành nghề liên quan, cũng có nhiều, để nộp bài thì cũng được đấy nhưng mình cảm thấy không thỏa mãn, vì mình không chắc chắn về đáp án. Đến lúc này thì rắc rối rồi đây, tinh thần của mình đi xuống kinh khủng vì "cảm thấy không đủ thời gian và năng lực để tìm hiểu sâu" nhưng lại không thỏa mãn với những thứ "ăn sẵn" mà mình không chắc chắn về chất lượng của nó.

Theo đúng bản năng "né khó tìm dễ", mình tìm tới những việc "dễ" hơn như: đọc báo, lướt web, xem phim, buôn chuyện, bla bla... rồi deadline thì cận kề mà sản phẩm thì vẫn dang dở.

Chuyện gì đến cũng phải đến thôi, công việc không hoàn thành, tâm trạng mình luôn bị ám ảnh bởi khối lượng công việc dang dở mà không nghĩ ra cách để xử lý triệt để. 

Thật may là Sếp đã giúp mình nhận ra vấn đề:

Mình chỉ nghĩ đến việc "HỎI NGƯỜI KHÁC" mà không quan tâm đến việc "HỎI CHÍNH MÌNH", đối với từng năng lực được giao, mình muốn tìm hiểu về cái gì????

Và thực tế cho thấy, khi mình chuyển vai của mình từ việc phải đi xây dựng bộ câu hỏi để "kiểm tra người khác" sang vai trò "đi tìm câu trả lời cho các thắc mắc của mình", mọi việc thuận lợi hơn hẳn, ngồi một lúc có thể ra dăm chục câu thay vì gặm bút cả ngày không ra nổi 10 câu như lúc trước.

Trong cuộc sống cũng như vậy, mỗi khi gặp một vấn đề nào đó, chúng ta thường có xu hướng đi HỎI NGƯỜI KHÁC, tìm câu trả lời từ bên ngoài mà không quay vào bên trong mình để HỎI CHÍNH MÌNH muốn gì.

Bài học rút ra là: HÃY HỎI CHÍNH MÌNH ĐANG MUỐN GÌ!

"KHÔNG CÓ PHƯƠNG PHÁP THÌ NGƯỜI TÀI CŨNG LỖI, CÓ PHƯƠNG PHÁP THÌ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG CŨNG LÀM ĐƯỢC ĐIỀU PHI THƯỜNG".


Photo by HAN NGUYEN

HÀNH TRÌNH UNG DUNG - NGÀY THỨ HAI

 KHÔNG PHẢI VẬY ĐÂU!

Có phải là mình quá tham khi vừa mong muốn có nhiều thời gian ở nhà chăm sóc con cái và gia đình nhưng cũng lại muốn kiếm được nhiều tiền?

Mình thật sự thích cảm giác được ở nhà, được dọn dẹp nhà cửa, được nấu cơm cho gia đình và ngắm nhìn thành quả, mình thích điều đó.

Nhưng mình không thích cảm giác hết tiền, đặc biệt vào những lúc cần phải chi tiêu.

Mỗi lần nghĩ đến mình đều cảm thấy bứt rứt vì thấy mình "tham" quá, cái gì cũng muốn.

Tối nay, khi ngồi chia sẻ với chị H, mình nhận ra rằng KHÔNG PHẢI VẬY ĐÂU.

Mình muốn kiếm được nhiều tiền vì mình có một nỗi sợ rất lớn mang tên "nghèo đói", nỗi sợ này được tạo dựng từ khi còn bé hay từ các kiếp trước thì mình ko rõ nhưng phải thừa nhận nó là một nỗi sợ lớn, nó giải thích cho việc tại sao mình thích được tạo ra sản phẩm, nhìn ngắm sản phẩm của mình nhưng lại né tránh suy nghĩ việc đưa các sản phẩm của mình ra thị trường như thế nào, hay nói đúng hơn là "làm thế nào để kiếm tiền từ đó".

Còn việc mình thích cảm giác được ở nhà dọn dẹp chăm sóc gia đình là bởi trong thâm tâm mình luôn mong muốn được sống đúng với vai trò là một người mẹ, người vợ trong gia đình chứ không phải là trụ cột của gia đình như lâu nay mình vẫn đang tự vơ vào mình như vậy.

Hiểu được như vậy, mình thấy mình ko bứt rứt nữa, mình không phán xét mình "THAM" nữa, mình thấy mình thương mình nhiều hơn.

Bài học: HÃY HIỂU VÀ BAO DUNG VỚI BẢN THÂN MÌNH NHIỀU HƠN!

Photographer: HAN NGUYEN



HÀNH TRÌNH UNG DUNG - NGÀY THỨ NHẤT

  Ngày thứ nhất: LỰA CHỌN

Buổi sáng, mình dắt xe ra khỏi nhà từ 8h một cách không mấy hào hứng, từ nhà đến công ty mất khoảng  1 tiếng, mình thường hát lẩm bẩm hoặc suy nghĩ miên man về một vấn đề nào đó như trận bóng sáng nay, về công việc còn dở dang và ti tỉ lý do cho các vấn đề của mình... để giết thời gian trên đường đi.

Mình thấy rằng việc mất khoảng 1 tiếng đồng hồ để đi hết quãng đường 22km từ nhà tới công ty thật là "lãng phí", gần đây mình lại có "phát minh"mới là nghe Pháp thoại trên đường đi. Kết quả, mình đến công ty với cái đầu ong ong u u, hậu quả của việc vừa lái xe, vừa nghe thoại mà tâm trí thì suy nghĩ miên man không hồi kết.

Thật may là mình không dấu dốt, mình đã chia sẻ với các Anh Chị trong HappiLab và ngay buổi chiều mình Lựa chọn thực hành CHÁNH NIỆM trên đường về:

Vứt điện thoại và tai nghe vào cốp xe, mình ngồi thẳng lưng, thả lỏng vai, chạy xe với tốc độ vừa phải (khoảng 40km/h), dân tình cứ phóng vù vù thì mình cũng vẫn thong thả với vận tốc đó, đèn đỏ thì dừng đèn xanh thì đi, không nghĩ "úi trời, không kịp rồi, lại đèn đỏ rồi" như trước nữa. Mỗi lần nhận ra tâm trí bắt đầu đi lung tung, mình tập trung vào hơi thở, đưa sự chú ý của mình vào đầu mũi và phía trên của môi, nơi ghi nhận cảm giác rất rõ của hơi thở vào ra (do đeo khẩu trang nên cảm giác này rất rõ), mình cứ đi thong thả như vậy. 

Bình thường, về đến nhà thi đấu Gia Lâm thường là mình sẽ "canh chừng", "lấn làn chớp nhoáng" làm sao để phi sang đường, đi ngược chiều một đoạn theo lối cổng phụ để "tiết kiệm" thời gian và quãng đường, lần này không, mình cứ thong thả đi lên đúng đèn xanh đèn đỏ trước cổng KĐT, thong thả sang đường khi đèn xanh và rẽ về nhà.

Cảm giác thật là UNG DUNG.

Mình thích bức ảnh này và chia sẻ của Photographer HAN NGUYEN:

"Khi chúng ta quay trở về với bản chất của mình, là bầu trời xanh không một bóng mây, thì đó là khi chúng ta có Hạnh Phúc".