Đã bao lâu rồi bạn không thực sự “nhìn” thấy bố mẹ mình?
Tôi đã từng là một người con “vô tâm” một cách đầy tự hào. Suốt nhiều năm ròng, tôi mải miết đóng tròn vai người vợ, người dâu, dồn hết tâm sức và thời gian để vun vén cho nhà chồng, cho những bổn phận ở “phía bên kia”. Tôi mặc nhiên nghĩ rằng bố mẹ đẻ mình vẫn ổn, vì họ vốn tự lập, hiền lành và chẳng bao giờ đòi hỏi điều gì. Tôi đã nhầm tưởng sự im lặng của họ là sự đủ đầy, cho đến khi một tiếng chuông tỉnh thức vang lên trong tâm khảm.
Năm trước, tôi quyết định thực hiện một việc mà suốt mấy mươi năm qua tôi chưa từng nghĩ tới: Đưa bố mẹ đi du lịch.
Chuyến đi ấy không có những kế hoạch cao siêu, chỉ là để tôi có cơ hội được nhìn bố mẹ thật gần. Khi quan sát họ ngỡ ngàng trước những khung cảnh mới, tôi chợt thắt lòng nhận ra: Bố mẹ mình cả đời lam lũ, tảo tần, bước chân chưa từng đi đâu xa ngoài cái vườn nhỏ và những lo toan cơm áo. Sự “bảo thủ” hay “nhút nhát” mà đôi khi tôi từng thấy khó chịu, hóa ra lại chính là lớp vỏ bọc của những tâm hồn thuần hậu, cả đời chỉ biết hy sinh mà quên mất việc tận hưởng thế gian này.
Tôi nhớ lại những mùa Tết cũ, khi mình mải mê với những nghi lễ nhà người, để bố mẹ lẻ loi trong căn nhà vắng ở Hà Nội. Họ tự chủ đến mức khiến tôi vô tình trở nên tàn nhẫn. Tôi đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian cho những thứ “ước lệ” bên ngoài, mà quên mất rằng hai “pho tượng sống” trong đời mình đang ngày một già đi.
Chuyến du lịch ấy là một sự hóa giải trong lòng tôi.
Tôi không chỉ mua cho bố mẹ một tấm vé đi chơi, mà tôi đang mua lại sự kết nối đã bị đứt gãy bấy lâu. Nhìn bố mẹ cười, nhìn cái cách bố mẹ hạnh phúc vì được con gái quan tâm, tôi hiểu rằng phép màu không nằm ở nơi chúng tôi đến, mà nằm ở sự hiện diện trọn vẹn của tôi dành cho cha mẹ. Tôi không còn là “du khách” ghé thăm đời họ bằng những cuộc điện thoại chớp nhoáng, mà tôi đã trở về làm đứa con bé bỏng, là điểm tựa vững chãi cho tuổi già của cha mẹ mình.
Bao nhiêu tiền bấy lâu nay tôi tích góp, có lẽ cũng không giá trị bằng khoảnh khắc nhìn thấy bố mẹ bình an và tự hào về đứa con này. Tôi hiểu rằng, phước báu lớn nhất không phải là sự giàu sang, mà là khi ta còn cơ hội để sửa sai, còn thời gian để báo hiếu và còn cha mẹ để mà thương kính.
Thông điệp từ HappiLab: Đừng đợi đến khi “đủ đầy” mới nghĩ đến việc báo hiếu. Đừng để sự tự lập của cha mẹ đánh lừa trái tim bạn. Hãy một lần bước chậm lại, nhìn vào đôi bàn tay gầy và đôi mắt chân chất ấy. Chuyến đi ý nghĩa nhất đời người không phải là đi vòng quanh thế giới, mà là chuyến đi trở về bên mẹ cha với một tâm thế trọn vẹn rõ biết và yêu thương không điều kiện.

0 comments:
Đăng nhận xét